Viết ngắn khi vừa đổ đèo Violak về

Thuở trẻ, hay oai oai bởi những thứ phù phiếm khoác lên người. Tôi nghĩ bất cứ cậu trẻ nào cũng (cần) trải qua một thời như vậy, nghĩ và ao ước mình là trung tâm của tất cả mọi thứ. Lớn thêm một chút, người ta sẽ đi tìm đáp án cho câu hỏi “Mình là gì trong vũ trụ này?”.

Lúc vừa bảo vệ luận văn tốt nghiệp xong, tôi nghe một vị giáo sư tâm sự rằng ông cố gắng sống một cuộc đời trong sạch, để mỗi tối nhìn vào mắt con cháu mình, ông được cảm thấy thanh thản. Cuộc nói chuyện đó ảnh hưởng đến tôi suốt những năm tháng sau này.

24 tuổi, thật kịch cỡm và phí hoài tuổi trẻ nếu tôi tự cho rằng mình đã già, nhưng lúc nào trong lòng tôi cũng có cảm giác thôi thúc, sôi nổi đi tìm mình-phải-sống-thế-nào, để có thể tự hào trả lời với con trai mình sau này: “Ba đã sống những năm tháng đó như vậy”, “Ba đã cư xử với mọi người thân yêu như thế”, “Ba đã chứng kiến tất cả mọi điều tệ hại xảy ra trên đời, và vẫn yêu mảnh đất này tha thiết”.

Đêm khuya mọi người đã ngủ, tôi đợi nước sôi pha trà. Chẳng có việc gì để làm nên tôi ngồi đếm những mảnh ván lót sàn đã ướt sũng nước.

Advertisements
Đăng tải tại Viết Linh Tinh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quả chò bay được bao xa?

“Em chưa thấy quả chò bay bao giờ, anh có thể gửi ra Hà Nội cho em một ít không?”

Ngày bé gần nhà tôi có một cây chò cổ thụ, cao ngang căn nhà bốn, năm tầng. Cái thời đấy trẻ con ở quê không được sớm tiếp xúc cuộc sống hiện đại ở thành thị, mỗi buổi chiều đi học về tôi cứ ngồi đối diện cây chò, nhìn hàng trăm quả chò rơi xuống như chong chóng. Đợi đến giờ TV có nhạc hiệu phim lại chạy về. Nhiều lúc để quên cả cặp sách bên hè. “Liệu quả chò sẽ bay được bao xa?” – tôi nghĩ thế suốt dọc đường về.

chò nâu bay lên trời
Ngước nhìn ngỡ hoa rơi”

Đến khi cuộc sống hiện đại hơn, những thứ phồn hoa dần được bình dân hoá. Thì tôi lại cảm thấy quá già cỗi để thưởng thức nó. Mọi người thích thú một bộ phim chiếu rạp hay, một show diễn nhộn nhịp, một vở kịch xúc động tôi lại thấy bình thường. Nghiêm túc với cuộc đời quá hoá ra lại thành giả dối. Gặp ai cũng trầm ngâm suy tư, tôi nghĩ mình già hơn họ.

31732174_1925572640848800_8154631637846458368_o.jpg

“Em chưa thấy quả chò bay bao giờ, anh có thể gửi ra Hà Nội cho em một ít không?”

Tôi nhận được tin nhắn lúc 3 giờ sáng, từ một cô bé Hà Nội tôi chưa từng gặp. Cô có giọng ca đẹp, tôi tình cờ nghe được, ngưỡng mộ rồi kết bạn từ SoundCloud.

“Anh sẽ gửi” – tôi trả lời chắc nịch khi trong lòng còn mông lung không biết mình đang làm gì. Gửi quà chò đi xa 1600km?

Sài Gòn đang vào những ngày đầu của mùa hè, tôi đỗ xe bên lề đường Pasteur, rồi đi bộ hai bên đường nhặt những quả chò vừa rơi xuống, cẩn thận cho vào túi giấy. Được một đoạn, tôi hốt hoảng nhìn quanh vì không thấy xe mình đâu, hóa ra tôi đã cặm cụi đi qua ba ngã tư.

Tôi nhờ anh bạn chở ra bưu điện, “đợi ở đây, tao vào gửi mấy quả chò ra Hà Nội”

“Mày đang làm cái chó chết gì vậy Tiến? công việc chưa đủ bận rộn sao?”

“Tao không muốn ngày mai tỉnh dậy, và mọi sự việc xung quanh mình vẫn y như cũ. Tao muốn làm những thứ mình muốn, dẫu có điên khùng. Và ở Sài Gòn này không thiếu những đứa điên khùng như vậy”.

Ngày mai tôi bước sang tuổi 24, cuối cùng tôi cũng biết được quả chò bay được bao xa.

 

Đăng tải tại Viết Linh Tinh | 4 phản hồi

Đứng Ở Ngã Tư Sài Gòn

Tôi lớn lên trong môi trường nội trú, chỉ được phép ra ngoài vào ngày Chủ Nhật, chỉ có hai mươi tư tiếng mỗi tuần để đi lang thang đây đó, hoà vào nhịp sống Sài Gòn. Nhiều năm ngẫm lại, chính đường phố bình dân Sài Gòn lại dạy cho tôi nhiều bài học đắt giá hơn, về văn hoá sống cùng lối ứng xử giữa người với người. Và quan trọng hơn cả, bớt thành kiến đi.

Sáng đầu tuần, ngã tư đông nghịt người. Xe máy từ trăm nghìn con hẻm cùng đổ ra phố. Tôi làm hợp đồng thuê 5 cô cậu sinh viên trẻ, công việc là phát tờ rơi quảng bá cho dự án sắp tới. Hẹn 7h30 nhưng đến giờ vẫn chưa thấy ai đến. Tôi để ý có một cậu nhỏ con, bối rối ngồi ngay góc đường. Thấy tôi cậu rụt rè chạy đến:

“Anh đợi chút, bạn em chắc sắp đến rồi.” Cậu gãi gãi tóc, cố không nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Anh thấy em từ lúc em mới đến, sao không tìm chỗ mát mà ngồi”

“Hôm nay là buổi đầu em đi làm, em tranh thủ đi sớm”, đoạn kéo áo sơ mi lộ cánh tay rắn rỏi, cậu soi tới soi lui cái đồng hồ casio để tránh phải nói chuyện với tôi.

“Quê em ở miền biển à? Sao em không tranh thủ đi phát tờ rơi đi, tiết kiệm thời gian cho em, lát mặt trời lên lại cực”

“Đây…. là lần đầu em làm công việc này, em chưa bao giờ nghĩ em sẽ đi phát tờ rơi. Em sợ người quen…thấy. À quê em có đi biển”

Vừa thương vừa buồn cười, tôi định đùa “Anh có thuê em đi làm cave đâu”. Nhưng nhìn mặt cậu ta tôi lại sợ mặc cảm tội lỗi, trêu đùa không đúng chỗ.

“Công việc mà em chọn, em đi sớm là em tôn trọng nó rồi. Anh làm mẫu cho mà xem, theo anh, có gì đâu”

Tôi giật lấy xấp tờ rơi, chia làm 2 nửa. Lao ra ngã tư, tôi đi trước phát làm mẫu, cậu bé kéo khẩu trang che kín mặt lẽo đẽo theo sau.

“Mọi chuyện không đáng sợ như em, và anh nghĩ”. Tôi nghĩ thầm, đó cũng là lần đầu tiên tôi cầm xấp tờ rơi đi phát.

Đăng tải tại Đời sống quanh tôi | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trải nghiệm xuôi dòng sông Sài Gòn

“Chú ở trên sông nước thế này cả ngày à?”
“Không những ngày mà còn cả đêm, ít nhất phải có một người ngủ lại trông coi tàu”
“Thế thì buồn nhỉ”
“Quen rồi em”
IMG_7809

Đằng sau những con hẻm chen chúc, ồn ào của Sài Gòn, vẫn có một Sài Gòn rất khác lạ khi ngắm nhìn nó từ con sông cùng tên. Tiếp tục đọc

Hình ảnh | Posted on by | Thẻ , , , , | 5 phản hồi

Mùa này gió vẫn thổi

Ngày bé, chứng kiến cảnh con mèo nhà tôi đang nhai ngấu nghiến con chuột trong góc vườn, tôi không còn yêu thương nó được như trước nữa. Không phải vì căm tức con mèo, mà vì nỗi sợ hãi trong lòng, những thứ tốt đẹp rất đỗi thân quen trong đời có thể thay đổi hoàn toàn ngay tức khắc.

“Cậu có hẹn à?”
“Không, tôi chỉ đi quanh”
Gã bảo vệ có vẻ không thân thiện lắm, đôi mắt gã nhìn tôi thăm dò: “Sáng chủ nhật, không thể tin được, cậu đến đây có việc gì”.
“12 năm trước tôi học ở đây, tôi được nghe kể trường sắp bị bán. Tôi chỉ muốn nhìn qua”.

Thực ra tôi không được nghe ai kể thông tin này mà tôi đọc được trên bảng dự án quy hoạch thành phố. Ngoài tôi ra chắc chẳng thằng nào cùng khoá quan tâm chuyện trường có còn nằm yên tại chỗ cũ hay không.
Gã vứt điếu xì gà xuống đất rồi làm như vô tình phà khói vào mặt tôi, đợi làn khói tan đi lão mới thôi trừng trừng hai con mắt: “Thôi được, cậu có thể vào đi bộ một vài vòng nhưng xe đạp thì phải để lại đây. Và nên nhớ đừng đụng chạm làm hỏng bất cứ thứ gì”

“Cảm ơn chú, dù sao tôi cũng đến đây rồi”. Có một vài người, mà khi được phép họ làm điều gì, bạn phải làm thật nhanh nếu không muốn họ đổi ý.

Lẽ ra tôi đã nên hỏi thăm một chút, và mặc dù đến giờ tôi vẫn không ưa gã tí nào, nhưng dù sao gã đã khá tử tế. Gã thuộc kiểu người dù bạn có lễ phép, chân thành đến mức nào đi nữa thì cũng vẫn nhận lại từ gã những từ ngữ thô bỉ đáng ghét; “chúng mày”, “lũ chúng mày”, “mất dạy”, “chó chết”, “cha mẹ bọn mày kiểu gì”. Gã lại ở bẩn kinh khủng, thằng nào đó trong trường đồn rằng dưới gầm giường gã chứa hàng trăm tỷ bãi nước bọt kèm bã kẹo cao su. Mỗi lần bị đám học sinh chửi, gã đỏ mặt tía tai nhịn rồi về phòng nhổ một bãi. Đó là lý do bọn học sinh không bao giờ ưa gã. Nhưng nghe chuyện này tôi thấy hơi đáng thương.

“Ờ, thỉnh thoảng về chơi” – Gã lảo đảo đi quanh ngó nghiêng xem tôi có lẻn đem gì vào trường, rồi bỏ đi, không quên nhai đi nhai lại: “Mùa này gió thổi, tao đi sửa lại cái mái canteen”.


Tôi vẫn hay tìm cớ rẽ ngang vào môt nơi nào đó như vậy. Cảm giác thật nản lòng khi bạn đang ở một nơi vui vẻ rồi phải đạp xe thẳng về nhà. À phải nói thêm rằng thành phố cao nguyên này rất nhỏ, nên tôi chọn xe đạp để đi, mọi thứ lướt qua có vẻ chậm hơn một chút.

Trên đường về, tôi nhớ đến bà Mai. Đấy là một bà lão quá 80 tuổi, làm chủ một sạp sách báo. Sạp báo xiu vẹo, lung lay giống như đôi tay của bà. Những cuốn sách xuất bản từ năm 1999 không ai mua, còn tồn đến bây giờ nằm phủ bụi trên ngăn tủ. Tôi chọn mua hai cuốn Không gia đình của Hector Malot và Dế mèn phiêu lưu ký. Tôi đặt cuốn Dế mèn vào gầm bàn đúng vị trí ngày xưa tôi ngồi, tặng riêng cho ranh con nào đấy. Còn cuốn Không gia đình thì tôi để lên bàn giáo viên viết kèm lời nhắn: “Kính nhờ cô/thầy cho cả lớp chuyền tay nhau đọc cuốn này. Mong các em có được nhân cách cao đẹp như cậu bé Rémi, và được sống trong vòng tay Barberin yêu thương của mọi người”. Lẽ ra tôi nên viết ngắn gọn và bớt quê mùa hơn, thật đấy, quả thực tôi không ưa màu mè vậy.


Đôi khi vào tháng tư, chúng tôi sẽ đi đá banh rồi rủ nhau ra bờ sông tắm. Và đôi khi tan học chúng tôi vẫn nán lại trường vào buổi chiều để chọc ghẹo đám con gái học múa. Vào thời khắc an tĩnh nhất, hồi ức lại hiện ra huyên náo nhất. Hôm nay nắng đủ hiền, không gian đủ tĩnh lặng để có thể lắng nghe tiếng vọng từ mùa hè năm xưa.

Đăng tải tại Viết Linh Tinh | 2 phản hồi

Người thiểu số ở đất nước mình

Khi biết tuổi thơ tôi có thời gian sống ở Tây Nguyên, đa phần mọi người luôn cố tìm hiểu xem liệu tôi có phải là người dân tộc thiểu số hay không. Thật tuyệt! Lần đầu gặp nhau, họ quan tâm gốc gác của tôi, họ thật tử tế. Tôi nghĩ vậy suốt ba năm trung học ở Sài Gòn.
Sau đấy tôi nhận ra mỗi lần trả lời “Không, tôi là người Kinh”, họ lại thở phào nhẹ nhõm. Tôi băn khoăn không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình nếu tôi là người dân tộc thiểu số, tuy đang ở trên cùng mảnh đất với họ.

Khi đi thăm một trang trại nông nghiệp ở Đức Hoà, Long An. Tôi có dịp tiếp xúc với một gia đình người Khmer. Hai vợ chồng trẻ đi làm mướn ở Thái Lan, gặp nhau nảy sinh tình cảm rồi cứ thế ở với nhau. Khi sinh được một bé gái, nhà chủ không chứa thế là gia đình cuốn gói về Việt Nam xin làm mướn, trông coi nông trại.

Những người dân tộc thiểu số, họ không bao giờ hỏi han những câu chào hỏi thông thường khi gặp gỡ bạn, họ cứ đứng hoặc ngồi im đấy, đợi bạn nói gì đó để trả lời.
“Sao chị không cho con bé đi học. Em không thấy có trường tiểu học gần đây, nhưng tuổi này cho nó đi xe đạp được rồi” – tôi hỏi
“Anh chị không biết chữ nên ngại đụng giấy tờ xin học. Da nó ngăm ngăm nên hay bị mấy đứa chọc rồi khóc. Nên chị để nó ở nhà chơi với con chó với đám heo con cho yên ổn”

Lòng tôi nặng trĩu, tôi nhạy cảm quá hay không hiểu vì sao. Những hoàn cảnh như thế này xảy ra xung quanh tôi rất nhiều, nhưng khi bạn đang gặp một chuyện buồn gì đó rồi chứng kiến thêm cảnh như này, thì tôi cá rằng chúng ta sẽ buồn bỏ mẹ đi được. Điều kinh khủng nhất với tôi là đứng trước một hoàn cảnh tội nghiệp mà mình không giúp được gì.

Tôi đứng khoanh tay, hai mẹ con cũng gượng gạo đứng nhìn. Tôi rút cho nó cái kẹo.


Tôi đi ngang một thị trấn nhỏ ở gần chân núi Ngọc Linh, rồi dừng lại ghé thăm một anh bạn cũ có tiệm sửa xe máy gần đây. Vùng này trước kia hẻo lánh lắm, giờ thì mở đường mới, tạo điều kiện cho bọn choai choai phượt thủ gì đấy lên rú ga rồi xả đầy rác. Tôi thích những người trẻ đi nhiều nơi, nhưng chẳng nuốt nổi bọn này.

“Ồ, mày ra sao, sống trên này thế nào”
“Chả có mẹ gì, buồn kinh khủng. Lát sửa xong chiếc này tao làm con gà rồi mình ra suối câu cá”
“Ngày trước đọc Lặng Lẽ Sapa cho lắm vào, giờ đồng cảnh ngộ” – tôi cười đùa

Đoạn nó đưa hai bàn tay dính đầy dầu nhớt lên tự làm động tác “high five” với nhau, như một nghi thức tâm linh của dân sửa xe !?!. Dù sao cũng mừng vì nó không ôm lấy tôi. Tôi đến dãy ghế dành cho khách ngồi và chứng kiến sự lạ, năm sáu ghế trống nhưng chẳng ai ngồi. Cả gia đình người Bana ngồi lăn lóc dưới nền đất như dân tị nạn, đứa trẻ bốc nắm đất toan cho vào mồm thì bị người mẹ tét đít khóc la ầm ĩ. Bên cạnh là một gia đình khác cũng lót dép ngồi dưới đất, bà mẹ điệu con đứng dưới gốc cây nhãn.

Anh bạn giải thích: “Họ xuống thành phố mua đồ, người Kinh mình lừa lấy ghế mời ngồi rồi ép uống cafe giá cắt cổ, nên giờ đi đâu họ cũng cảnh giác”.

Tôi ngồi thở dài, chẳng biết mình đang sống trong thời kỳ thổ tả gì.


Tết con chó 2018 này, rồi sẽ lại có những đoàn người kêu gọi không bắn pháo hoa để dành tiền lo cho người nghèo. Lại sẽ có những thùng mì tôm, bột ngọt được chở lên vùng sâu vùng xa. Tôi nghĩ từ thiện, tương trợ khó khăn là thiết thực. Cho đi là đáng hoan nghênh, nhưng cho đi giá trị bình đẳng, đối xử công bằng trong xã hội thì không phải chúng ta ai cũng làm được.


Tôi không theo chủ nghĩa Chauvinism cực đoan dân tộc, nhưng tôi thấy may mắn vì hàng ngày mở mắt dậy vẫn nghe người ta nói tiếng Việt với nhau. Tôi yêu đất nước mình tha thiết, để đi đâu khắp mảnh đất này cũng mang trong lòng niềm tự hào “Đất nước mình đấy, hôm này lên rừng ngày mai xuống biển cũng là đất nước mình”. Nhưng sống trong xã hội lừa lọc, đông hiếp yếu, chà đạp lẫn nhau này, liệu đồng bào mình rồi sẽ sống ra sao?

Đăng tải tại Viết Linh Tinh | 3 phản hồi

Giáng sinh và Santa Claus ốm đói

Vài hôm trước Giáng sinh, em bảo tôi đừng dại dột mà hẹn đi chơi với cô gái nào hết, để tôi có thể đến xem em hát cho ca đoàn nhà thờ. Em cho hai tay vào túi áo măng tô, rồi xoay người nhún nhảy trước mặt tôi.
“Em sẽ hát bài gì nhỉ” tôi hỏi.
“Giáng sinh ở nhà thờ Việt Nam họ thường diễn các vở kịch điển tích trong kinh thánh, và em tham gia hát bè trong dàn đồng ca”, “Em sẽ không gặp anh được, nhưng em muốn biết chắc rằng anh sẽ đứng phía dưới đám đông” – em nũng nịu ra bộ dạng thúc giục.
“Nghe này, anh sẽ đến. Nhưng em phải ngừng nhún nhảy đi, người ta đang nhìn anh đấy”

Giáng sinh ở Sài Gòn luôn là một ngày đông đảo và lộn xộn. Mọi người đều đổ về các ngã nhà thờ, đem theo vợ con và tất cả người thân, thú cưng trên xe máy. Tôi thấy cả trăm nghìn con người ăn mặc đẹp nối đuôi nhau dài khủng khiếp, tràn lên cả vỉa hè. Từ những ông bố, bà mẹ đến trẻ em kiên nhẫn nhích từng chút một để mong nhìn thấy một thứ gì đó hay ho đang diễn ra ở nhà thờ.

Trước nhà thờ giáo xứ Tân Định có một quán bar tên là Mary Jane’s the bar, hộp đêm trên sân thượng của cô Mary Jane nào đấy. Tôi có thể ngồi đây uống 100 ly rượu và hút hết ba bao thuốc cũng được, miễn là họ đừng bắt tôi phải hoà vào đám đông bên dưới. Tôi gọi em để nghe em hát qua điện thoại, họ đang hát bài I Will Follow Him đến đoạn:

I will follow Him,
Ever since He touched my heart I knew,
There isn’t an ocean too deep,
A mountain so high it can keep,
Keep me away, away from His love.

Tôi phải hẹn em đi uống hay gì đấy để bù đắp lại, dĩ nhiên rồi.


Khi tôi trở về phòng, gã hàng xóm bị lãng tai đang mở TV chương trình thời sự cho cả khu phố cùng nghe, hẳn là volume 100%. Tôi cẩn thận xếp đống quần áo bẩn lên ghế, tạo thành cây thông noel cho riêng mình, có cả cái áo trắng dính đầy máu me hôm bị tai nạn xe, trông thật kinh tởm. Tôi cười đến chết được.

Tôi lười cởi giày, nằm ễnh ra ghế hãnh diện ngắm cây thông của mình thì có tiếng nhấn chuông từ phía dưới cổng. Là ông già noel, vâng ông già noel đến thật. Mặc trang phục Santa Claus và xỏ dép, tay cầm cái lục lạc, tay còn lại xách túi quà. Tôi hơi chóng mặt vì rượu nên ra dấu tay mời cậu này vào nhà. Cái cầu thang chết tiệt ấy tôi suýt vài lần té lộn cổ, thế mà cậu trẻ này chạy một mạch lên ngon lành, chắc gấp để chạy thêm chỗ khác – tôi nghĩ thầm.

Chị tôi cưng chiều 2 đứa con nên cẩn thận thuê dịch vụ ông già noel đến tặng quà từ vài hôm trước. Cậu này ngượng ngùng vuốt vuốt râu rồi đánh trống lãng qua chuyện khác khi đứa cháu tôi hồn nhiên hỏi:

“Ông già noel mà sao gầy nhom thế?”

Tôi ước gì có thể mời anh ta vài ly rượu đêm nay. Khổ, toàn là sinh viên đi làm thêm cả.

Đăng tải tại Đời sống quanh tôi | Thẻ , | 2 phản hồi